LGT: Trong số các tên tuổi văn học đang được phục hồi triệt để ở Liên Xô, Mikhail Bulgakov (1891 - 1940) là một trong những nhà văn đang được quần chúng bạn đọc ái mộ nhất, có thể nói một tác giả "siêu thời thượng". Có người gọi Bulgakov là một "Gogol thế kỷ XX".
Văn hào Nga Mikhaíl Afanasyevich Bulgakov (15/5/1891-10/3/1940) - Ảnh: internet
Đề cao như thế có thể hơi quá đáng nhưng đấy quả là một tài năng rất lớn và đa dạng: một nhà văn làm báo bậc thầy, một tiểu thuyết gia một nhà soạn kịch lỗi lạc. Ngòi bút Bulgakov kết hợp kỳ lạ chất châm biếm chua cay với chất trữ tình nồng thắm nghệ thuật tả chân hiện thực chính xác đến từng chi tiết nhỏ nhất với năng lực hư cấu hoang tưởng siêu việt, con mắt quan sát sự đời tinh tường không bỏ sót một chuyện "vặt vãnh" nào với bộ óc triết lý luôn luôn dày vò với những vấn đề vĩnh cửu của thế giới. Bước vào làng văn sau cách mạng, Bulgakov là một trong những người có ý thức bơi "ngược dòng": trong các sáng tác của mình, ông tập trung phản ánh những khía cạnh bi kịch của cách mạng và nội chiến, nói lên tất cả sự khó khăn phức tạp trường cửu của sự nghiệp xây dựng con người mới, đạo đức xã hội mới. Một lập trường sáng tác như thế trong bối cảnh những năm 1920 - 1930 tất nhiên không thể không bị hiểu lầm, dị nghị. Đến năm 1930, tất cả các tác phẩm của Bulgakov đều bị cấm, không một nhà hát nào dám dựng kịch, không một tạp chí nào dám in truyện của ông. Trong hoàn cành ấy, ông buộc phải viết một lá thư gửi Chính phủ Liên Xô. Bức thư này gần đây lần đầu tiên được tạp chí văn học Liên Xô "Thế giới mới" (N2-8-1987) công bố toàn văn. Nó cho ta thấy rõ hơn nhân cách, bản lĩnh cao cường của nhà văn lớn Bulgakov, ý thức trách nhiệm của ông với tài năng mình và với dân tộc mình.