Vì sao nghệ thuật hiện đại lại tồi tệ đến vậy?
“Mona Lisa”, “Đức Mẹ khóc Chúa Jesus”, “Cô gái đeo khuyên tai ngọc trai”… Trong vòng hai mươi thế kỷ, các nghệ sĩ đã làm xã hội phương Tây phong phú bằng những tác phẩm đẹp đến kinh ngạc của họ. Từ Leonardo da Vinci, đến Rembrandt, đến Bierstadt… các bậc thầy nối tiếp các bậc thầy đã cho ra đời vô số những tác phẩm khơi gợi niềm cảm hứng cho lớp hậu sinh. Chúng nâng cao chúng ta và khiến chúng ta thêm sâu sắc. Và họ đã làm điều này bằng cách đòi hỏi chính bản thân phải đặt ra những chuẩn mực cao nhất cho sự hoàn thiện, dựa trên tác phẩm của mỗi thế hệ các bậc thầy đi trước, để từ đó tiếp tục khao khát vươn tới những đỉnh cao hơn ở thế hệ của mình.
Nhưng từ thế kỷ 20, đã có một điều kỳ lạ xảy ra. Tính uyên thâm, sự truyền cảm và cái đẹp đã bị thay thế bởi cái mới, sự khác biệt và xấu xí. Ngày hôm nay, sự ngớ ngẩn, sự vô nghĩa, và tởm lợm toàn diện lại được đưa lên như cái hay nhất của nghệ thuật.
Nếu như Michelangelo đã mất hàng trăm, hàng ngàn giờ để tạc bức tượng David của ông từ đá thì bảo tàng Nghệ thuật Los Angeles (LACMA) chỉ cho chúng ta xem đá – một tảng đá đúng nghĩa – nặng tới 340 tấn.

Tượng “David” của Michelangelo trong bảo tàng viện Hàn lâm Mỹ thuật Florence