Wednesday, November 18, 2015

TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI!


BAN QUẢN LÝ PHỐ CỔ HÀ NỘI TỔ CHỨC CÁC HOẠT ĐỘNG CHÀO MỪNG NGÀY DI SẢN VĂN HÓA VIỆT NAM 23/11

Chào mừng kỷ niệm Ngày di sản văn hóa Việt Nam( 23/11/2005 – 23/11/2015) Ban quản lý Phố cổ Hà Nội phối hợp với các nghệ nhân, họa sĩ, nhiếp ảnh gia tổ chức hoạt động văn hóa tại các điểm di tích trong Khu Phố cổ Hà Nội.
Đây là hoạt động văn hóa thường niên được Ban quản lý Phố cổ Hà Nội tổ chức nhằm góp phần bảo tồn, quảng bá và giao lưu phát huy những giá trị văn hóa của Khu phố cổ Hà Nội.

Alexandre de Rhodes không phải là người sáng tạo ra chữ Việt?


                         Alexandre de Rhodes.

Từ điển Việt - Bồ - La là cách gọi quen thuộc mà giới nghiên cứu dùng để chỉ quyển từ điển tam ngữ của cố đạo Alexandre de Rhodes, còn tên chính thức của quyển từ điển này là Dictionarium Annamiticum Lusitanum et Latinum. Sự tồn tại của quyển từ điển này đã làm cho một số người hoặc lầm tưởng, hoặc cố tình cố ý cho rằng A. de Rhodes là một trong những ông tổ, thậm chí là ông tổ duy nhất, của chữ quốc ngữ nữa.

Bửu Ý, người bạn thân thiết


ĐINH CƯỜNG

Ta sẽ đến đứng bên bờ nước cũ
Ngó bên kia vườn biếc lá hoa lừng
(Bùi Giáng)
Chân dung Bửu Ý. Tranh Đinh Cường


Tôi quen và thân với Bửu Ý tử cuối thập niên 50 ở Huế cho đến bây giờ. Đó là một người bạn giỏi Pháp văn và tài hoa hết mực. Thời trung học đã học qua các trường Providence, Lycée Français (Huế tú tài I) Lycée Yersin - Đà Lạt (tú tài II ban Triết). Từ 1957 đến 1960 học Đại học Văn khoa Huế. Tốt nghiệp cử nhân văn chương Pháp, vào dạy ở trường Quốc Học, Phan Chu Trinh - Đà Nẵng... Là một giáo sư, một dịch giả tài hoa, uy tín. Bửu Ý còn là một nhà văn, viết kịch và vào Sài Gòn làm báo, tiếp tục đi dạy từ năm 1963 đến năm 1969, phụ trách trông coi tạp chí Mai do ông Hoàng Minh Tuynh mời, một tạp chí khổ lớn giống Khởi Hành, rất nhiều tác giả nổi tiếng sau này đã đăng bài ở đó. Và dạy tại trường trung học công giáo Saint-Thomas và Đại học Vạn Hạnh.

Mừng sinh nhật 1 tuổi của nhóm hoạ sĩ Hiện thực

17/11/2015

Nguyễn Đình Đăng

Lời nói đầu

Dự buổi toạ đàm “Giới thiệu nghiên cứu, phát hiện mới về cuộc đời và tác phẩm của hoạ sĩ Lê Văn Miến” tại Viện Mỹ thuật, Hà Nội ngày 28.10 năm ngoái, tôi được hoạ sĩ Phạm Bình Chương thông báo về sự ra đời của nhóm hoạ sĩ Hiện thực. Bài này được viết nhân dịp nhóm Hiện thực tròn 1 tuổi, để đăng trong vựng tập triển lãm đầu tiên của nhóm Hiện thực, dự định sẽ khai mạc vào ngày 9.12 năm nay tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam.

N.Đ.Đ.

Hiện thực có lẽ là cách mô tả đầu tiên trong buổi bình minh của hội hoạ, khi hoạ sĩ vẽ lên vách hang động những hình thú vật, mà sau hàng chục ngàn năm độ chân thực và sinh động của chúng vẫn khiến con người không ngừng kinh ngạc.

Hình vẽ gấu trên vách hang Chauvet ở Pháp khoảng 30 – 32 ngàn năm trước

Cúc họa mi:

Cúc họa mi: Loài 'hoa báo đông' của riêng Hà Nội
Đăng 18/11/2015 vào 18:36
Khi cơn gió mùa đông bắc đầu tiên chạm cửa tháng 11 thì Hà Nội bắt đầu mùa hoa mới. Đó là cúc họa mi trắng tinh khôi – loài “hoa báo đông” của riêng Hà Nội.


Gửi tới các bạn văn:

Phạm cao Hoàng

Thưa các anh chị,
Như các anh chị đã biết tin: Phùng Nguyễn, người bạn quí của chúng ta, đã qua đời sáng nay, thứ ba, 17.11.2015 tại Maryland vì bệnh tim.
Xin quí anh chị có những bài viết kịp thời về người bạn của chúng ta, và nếu được, vui lòng gửi về trang Blog Phạm Cao Hoàng trong thời gian sớm nhất.
Thành thật cám ơn quí anh chị.

Nói thêm của Nguyễn Minh Nữu:
Nhà văn Phùng Nguyễn là một trong bốn người chủ trương Tạp Chí mạng DA MÀU .
Là một trong những người đứng ra tổ chức Hội Thảo Văn Chương Miền Nam vừa rồi tại California.
Là Biên tập Viên Blog Văn Học trên Đài VOA.

Là một Nhà văn, nhà biên khảo văn học tên tuổi tại Hải Ngoại

Nhận được tin, quá sức bất ngờ và còn đang bàng hoàng nên chưa biết viết gì thêm, Xót xa báo tin tới bằng hữu khắp nơi


Tuesday, November 17, 2015

Vấn tội hay thú tội

  về việc mở ngành đào tạo sai quy định

 Chu Mộng Long


Quang cảnh tập huấn ngày 04.04 (Ảnh Chu Mộng Long)

Chu Mộng Long – Cuộc tập huấn 3 ngày (từ ngày 4 đến ngày 6 tháng 4 năm 2013) về Phát triển chương trình đào tạo đại học do Bộ Giáo dục và Đào tạo tổ chức tại Đà Nẵng vừa rồi có nhiều chuyện hay. Bất ngờ và vui nữa. Mọi người được tận mắt, tận tai thưởng thức tài uốn lưỡi của ông Bộ chủ quản của mình.

Nguyễn Trọng Khôi và tranh mới của Khôi


Triết gia giả cầy đi chưa hết


NGỌC ANH


“Phạm Công Thiện là triết gia.”: Nhiều người nói như vậy, xưng tụng như vậy. Thí dụ như: Trang Nhà Quảng Đức “[…]Cáo bạch Tang Lễ Giáo Sư Triết gia Phạm Công Thiện. HT Thích Trí Chơn[…]” và một Web lấy tên Phạm Công Thiện đã tôn vinh PCT là “philosopher” nghĩa là triết gia.

Những người say mê, hâm mộ, đệ tử, đàn em, bạn bè đều coi Phạm Công Thiện là một “triết gia,” hay như một thiên tài, mà người khác tỉnh trí gọi là thiên tai.

Có cần phải định nghĩa ”triết gia là gì?” Ai là triết gia không?

11 bức ảnh khiến bạn phải suy ngẫm về cuộc sống



Bức ảnh "Cô gái Mông Cổ bị bỏ đói"
Bao thế kỉ đã trôi qua với biết bao bi kịch từ sự tàn ác của những kẻ hung bạo. Nếu không có các bức ảnh lịch sử, thật khó có thể tưởng tượng được những gì mà con người đã nếm trải trong các giai đoạn thăng trầm đã qua.

Monday, November 16, 2015

Cuộc tấn công Paris đã làm thay đổi mọi thứ

Posted on 16/11/2015 
Nguồn: Richard Cohen,”The Paris attacks change everything“,

Biên dịch: Nguyễn Ngọc Tường Ngân | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp

Tất cả mọi thứ đã thay đổi.

Ngay sau các cuộc tấn công Paris, thật khó để tưởng tượng (bác sĩ) Ben Carson vào làm chủ Nhà Trắng. Thật khó có thể hình dung một người thiếu kinh nghiệm đối ngoại như vậy lại đóng vai trò tổng tư lệnh quân đội. Cũng không thể nghĩ tới cảnh Donald Trump ngồi trong Phòng Bầu dục. Sẽ thật kinh hoàng khi nghĩ tới cảnh ông ta ngồi đó, suy nghĩ về thế giới như một trò chơi cờ – đương nhiên là trò chơi về bất động sản, có thể là trò Monopoly- với niềm tin rằng thế giới sẽ tuân phục theo sự vĩ đại của mình. Tương tự, cũng sẽ thật khó để tưởng tượng ra cảnh Carly Fiorina ngồi đó, một người cũng nghĩ rằng tham vọng đồng nghĩa với kinh nghiệm. Bernie Sanders cũng vậy, đã hết thời rồi. Đột nhiên, các ngân hàng lớn là vấn đề nhỏ nhặt nhất đối với chúng ta.

Thi sĩ ĐINH HÙNG



– Bài Nguyễn Việt

Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3/7/1920, thuộc người làng Phượng Dực tỉnh Hà Đông nay thuộc huyện Phú Xuyên, tỉnh Hà Tây. Ông là con của cụ Hàn Phụng, một gia đình trung lưu, từ lâu đã ra lập nghiệp ở Hà Nội. Khi còn sống thi sĩ Đinh Hùng cho biết, ông được hoài thai vào năm 1919 trên đất xứ người là Phi Luật Tân (Philippines) nhưng lại ra đời ở Việt Nam ngay trại Trung Phụng gần toà Khâm Thiên Giám cũ, Hà Nội.

Những bức ảnh tràn đầy sức sống

Nhiều nạn nhân được xác nhận thiệt mạng trong loạt khủng bố đẫm máu tại Paris còn trẻ, trong độ tuổi từ 20-45. Họ là những sinh viên, giáo viên, kiến trúc sư, nhà báo, luật sư. Họ ra ngoài ăn tối, vui chơi vào một buổi tối thứ 6 cuối tuần thì bị những kẻ khủng bố sát hại.




Sunday, November 15, 2015

ody painting

 là một nhánh nằm trong Body Art sử dụng màu vẽ thể hiện hội họa trên cơ thể.

Trong loạt ảnh tiếp theo về nghệ thuật body painting của nhiếp ảnh gia Dương Quốc Định, chúng ta sẽ được chiêm ngưỡng một thế giới thiên nhiên nhuốm màu siêu thực, được tạo ra từ sự kết hợp hài hòa giữa nét đẹp hình thể thiếu nữ Việt với những bức họa tinh tế và kỹ thuật xử lý đồ họa ấn tượng.





Friday, November 13, 2015

Bùi Hoàng Tám


Thầy giáo Xuân Đam - Nhà thơ số một của Thái Bình đã ra đi

 Giờ thì thầy giáo Xuân Đam, thi sĩ Xuân Đam và “tửu đồ” Xuân Đam đã về miền phiêu lãng. Song, những câu thơ phấp phỏng của anh sẽ còn lại với cuộc đời. Và đó là niềm hạnh phúc vô biên của kiếp người cầm bút.





(Nhà thơ - Thày giáo Xuân Đam)

Hai tấm vé, ba viên thuốc ngủ và 4 gói lạc rang

Ở Thái Bình, nếu chọn một nhà thơ được đọc nhiều nhất, được mến mộ nhất và cũng nổi tiếng nhất, đó không ai khác, chính là Nhà thơ, nhà giáo Xuân Đam.

Lần đầu tiên tôi gặp Xuân Đam cách đây đã gần 40 năm. Hôm ấy, bà chị gái bán hàng ở cửa hàng Công nghệ phẩm số 3 của Thị xã Thái Bình cho một cặp vé xem phim.

Để có được cặp vé vào rạp ngày đó là cả một tài sản không nhỏ mà tôi đã phải bỏ công, bỏ sức nịnh nọt cả tuần lễ (dạo đó mỗi bộ phim thường được chiếu liên tục nhiều tuần, thậm chí cả tháng) mới có được.

Tiếc thay, cái bộ phim của Nhà văn Nga vĩ đại Aleksey Nikolayevich Tolstoy. mang tên “Con đường đau khổ” và lạc rang húng lìu đã không giữ chân được một thi nhân và không làm tỉnh ngủ được một thi nhân khác. Chưa hết tập I (phim hai tập), thi sĩ Kim Chuông đã ra về còn thi sĩ Xuân Đam thì… ngáy o o!

Tuy cùng ở Thái Bình, cái tỉnh nho nhỏ, xinh xinh và bé như lòng bàn tay ấy mà phải 10 năm sau, tôi mới gặp lại Xuân Đam.

Ngày ấy, tôi đang là chủ một cửa hàng ăn uống. Một đêm mưa rét mùa đông năm 1988, khoảng hơn 10 giờ tối khi tôi đã co ro trong chăn ấm thì Họa sĩ Trần Dậu đập cửa: Tám ơi! Tám ơi! Anh Xuân Đam đến thăm em này.

Tôi xúc động chạy vội ra mở cửa, thấy họa sĩ Trần Dậu dìu thi sĩ Xuân Đam lết từng bước.

Biết tính mấy bác văn nghệ sĩ, tôi vội vác chai rượu và bày ra chút đồ nhấm nháp để cùng đàm đạo thơ phú, văn chương. Làm vài li, Trần Dậu lệ khệ đứng lên bảo: “Chú ngồi với anh Đam nhé. Anh phải về, chị ở nhà chờ”.

Ui cha! Chết tôi rồi. Nhà thì chật, thi sĩ thì say, trời vừa mưa, vừa rét…

Thấy tình hình nguy cấp, tôi bèn xếp mấy cái bàn lại, trải chiếu và bê thi sĩ lên bàn.

Nhưng khi tôi tháo giày thì chao ôi, bàn chân ngâm nước ướt sũng, nhợt nhạt và bốc mùi… Lấy nước nóng, bàn chải kỳ cọ mãi vẫn không hết “hương chân”. Khổ nỗi, nào thi sĩ có chịu nằm yên, thỉnh thoảng còn ngóc dậy thều thào: “Tám ơi! Anh… yêu em lắm!!!”.

Trước tình hình “lửa bỏng, nước sôi”, ngày ấy thuốc ngủ seduxen còn chưa nằm trong danh mục cấm, mỗi khi mất ngủ, tôi thường “nện” 2 viên. Tôi bắt Xuân Đam há mồm, nhét cho 3 viên và một cốc nước. Sợ thi sĩ ngã, tôi lấy ghế chèn chặt xung quanh rồi mới yên tâm lên gác nằm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Xuân Đam bảo với tôi: “Chưa bao giờ anh ngủ ngon đến thế”. Và cho đến hôm nay, Xuân Đam vẫn chưa biết “bí mật” của giấc ngủ ngon đêm đó.

Từ đó, Xuân Đam rất hay đến nhà tôi chơi và anh em quý nhau cũng từ đó.

Người sinh ra để sống cùng thơ

Nói về Xuân Đam, điều đầu tiên và trước hết phải nói về thơ.

Có thể khẳng định, với độc giả Thái Bình, dù không là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (anh là Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình), Nhà giáo Xuân Đam là nhà thơ nổi tiếng nhất và được đọc, thuộc nhiều nhất cũng như nhiều người mến mộ nhất.

Tất nhiên là để “đền đáp” lại, Xuân Đam cũng là nhà thơ có những trang thơ, những câu thơ viết về mảnh đất quê hương hay nhất với rất nhiều trách nhiệm: "Mưa rừng bão biển quanh năm - Củ khoai hạt thóc từ tâm như người - Gặp cơn bom đạn tơi bời - Người như Thánh Gióng đội trời ra đi - Xương tan thịt nát quản gì - Bao con sóng biển đỏ vì máu loang - Cúi đầu lạy tạ hồn làng - Còn dân còn nước còn mang nợ nần…". Hay như: “Hoa gạo còn cháy đỏ đình – Câu thơ hời hợt không đành với hoa…”.

Cũng hiếm có nhà thơ nào có những câu thơ về bà mẹ thôn quê xúc động như Xuân Đam: “Mẹ tôi như nhánh mạ gầy – Hóa thân làm bát cơm đầy nuôi tôi - Miếng trầu không dám mặn vôi - Sợ đôi má đỏ người đời dèm pha”… Xuân Đam chính là Nguyễn Bính của Thái Bình. Một Nguyễn Bính hồn hậu của làng quê châu thổ.

Nói về đời, có lẽ không nên gọi anh là Thi sĩ Xuân Đam hay Nhà thơ Xuân Đam mà anh là “Người thơ - Hình như chữ của Nguyễn Bùi Vợi chỉ Nguyễn Bính”. Còn nói theo ngôn ngữ bây giờ, Xuân Đam “ăn thơ, ngủ thơ và mọi thứ đều thơ”.

Xuân Đam - Giời sinh ra để yêu thơ và làm thơ

Về điều này, xin mượn ý của Nhà thơ Nga Gamzatov: “Nếu thế giới 9 tỉ người này còn một tỉ người yêu thơ thì chắc chắn có Xuân Đam. Nếu chỉ còn một triệu người, trong đó có Xuân Đam. Còn một trăm người cũng có Xuân Đam và nếu chỉ còn có mười người cũng có Xuân Đam. Nếu thế gian này không còn ai yêu thơ nữa thì ở một miền quê, Xuân Đam đã chết”.

Có lẽ Xuân Đam còn yêu thơ hơn cả các bậc “cuồng thơ” Trinh Đường, Tạ Vũ…

Chẳng biết tự bao giờ, cái cặp từ “thi sĩ - tửu đồ” như một lời nguyền có “ám” vào các nhà thơ hay không mà các thi sĩ phần đông đều hay uống rượu. Tất nhiên, Xuân Đam không những không là ngoại lệ mà anh còn là “đấng bậc hạng siêu”.

Suốt những năm tháng ở Thái Bình, tôi chưa từng thấy khi nào Xuân Đam xao lãng với thơ và rượu. Hình như với Xuân Đam, trên thế gian này chỉ tồn tại hai “báu vật thiêng liêng” đó.

Có lần khi đã lên Hà Nội, tôi nghe nói Xuân Đam bỏ rượu nhưng rồi cũng chẳng được bao lâu, anh lại “trở về với rượu”. Lý do thì nhiều, tại anh là bởi như rất nhiều nhà thơ, Xuân Đam đa cảm và thiếu bản lĩnh. Sự đa cảm làm cho người ta nhiều khi buồn tê tái. Cái nỗi buồn ấy không thể sẻ chia cho ai ngoài vị thần Lưu Linh.

Tuy nhiên, cũng công bằng mà nói, Xuân Đam không thể bỏ rượu vì khi đó, bạn bè anh rất buồn. Hình như người Thái Bình đã quen thuộc với một Thi sĩ Xuân Đam ngất ngưởng cùng thơ hơn là một Xuân Đam tỉnh táo với đời như chính anh Tự bạch: "Sớm nay có khách đến nhà - Say, tự giới thiệu:- Tôi là... nhà thơ - Thoáng trông râu tóc bơ phờ - Ngơ ngơ ngác ngác... không thơ thì gì?"

Xuân Đam uống rượu, bè bạn nhiều khi cũng buồn nhưng còn có một Xuân Đam. Xuân Đam không uống rượu thì chẳng còn gì để mà buồn hay vui nữa vì khi đó, Xuân Đam không còn là thi sĩ nữa. Mà ở đời, một thi sĩ Xuân Đam thì hiếm chứ một công dân Xuân Đam thì có lẽ cũng khá nhiều.


(Nhà thơ Xuân Đam (áo đỏ) và các bạn văn trong ngày ra mắt sách)

Rượu làm khổ và làm... khổ rượu!

Nếu Xuân Đan làm khổ rượu thì thơ cũng làm khổ anh. Như một định mệnh trớ trêu, câu thơ lục bát vào loại tuyệt bút này, tới nay dường vẫn ám vào ông: “Muốn sang không bắc được cầu - Trái tim người khác nằm đau ngực mình…".

Cây cầu đời Xuân Đam vốn đã lắm lỡ làng và cây cầu thơ, nếu lấy cái thẻ hội viên Hội Nhà văn Việt Nam làm một điểm đích và Xuân Đam cũng từng mong có thì tới giờ này, ông vẫn chưa "sang sông”!

Song, không vì thế mà Xuân Đam mất đi ngôi vị “Nhà thơ số một” của miền quê lúa!

Cách đây khoảng 2 tháng, biết Xuân Đam không qua khỏi, anh em văn nghệ sĩ và những người yêu mến thơ anh cùng với Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình và bạn bè các tỉnh lân cận đã cùng nhau quyên góp in Tuyển tập Thơ - Văn Xuân Đam dày hơn 500 trang do NXB Hộ Nhà văn ấn hành.

Hôm ra mắt cuốn sách, hàng trăm bè bạn, anh em từ mọi miền đất đã gọi điện, gửi thư và về tận quê anh để chúc mừng.

Hình ảnh Xuân Đam đang nằm trên giường bệnh lao đến om ghì cuốn sách rồi kêu tên bạn bè trong giàn giụa nước mắt mà không khỏi xúc động.

Giờ thì thầy giáo Xuân Đam, thi sĩ Xuân Đam và “tửu đồ” Xuân Đam đã về miền phiêu lãng. Song, những câu thơ phấp phỏng của anh sẽ còn lại với cuộc đời. Và đó là niềm hạnh phúc vô biên của kiếp người cầm bút.

Nhớ một ngày Phúc Yên


Nguyễn Trọng Khôi




                               Cuối thu - GIẤC NGỦ MUỘN - Oil on Canvas 50 x 60inch


KỶ NIỆM 210 NĂM SINH ANDECXEN (1805 - 2015 )


NGUYỄN ĐẮC NHƯ
 Tôi bỗng nhớ tới chuyến công tác Đan Mạch năm 2002, bởi sau chuyến đi tôi có viết bài ký HẬU THẾ KỶ NÀNG TIÊN CÁ ( đã đăng trên Văn Nghệ Công An ). Bài viết kể lại hành trình thất bại mong được hòa nhập vào cuộc sống loài người của Nàng tiên cá. Ngay cả khi Nàng đã hóa thân thành bức tượng đồng cô độc bên bờ biển Copenhagen thì niềm khát khao hướng tới xã hội con người của Nàng cũng còn đầy trắc trở. Vì sao thế ? Phải chăng xã hội loài người không chỉ lấp lánh thần tiên như Nàng tiên cá ngưỡng vọng, mà nó còn tràn ngập cảnh hỗn mang ma quỷ, điều mà tâm hồn trong trắng của Nàng không thể nhận ra?
Xin tặng bạn bè Fb bài viết cũ, hy vọng các bạn vẫn tìm thấy đôi ý thời sự trong đó.

Thursday, November 12, 2015

Thơ tình trên facebook


Hai bậc kỳ nữ một ở Mỹ một ở Sài Gòn mà sức viết sự sáng tạo mô tả sự phấn khích ,sự sướng như một tín ngưỡng thi ca của tự nhiên với thủ pháp nghệ thuật phá bỏ kỳ hết tính tự động máy móc trong cảm thụ văn chương tính kìm hãm đạo lý thực tại của thưởng thức. Hân hạnh .

Bakhtin tên tuổi ấy thuộc về ai?

PBVH: Tạp chí Critique (Phê bình) do Georges Bataille thành lập năm 1946, mới đầu do Éditions du Chêne xuất bản. Theo ý tưởng của Georges Bataille , tạp chí có mục đích “giới thiệu tinh hoa tư tưởng nhân loại trong những cuốn sách hay nhất” (« l’essentiel de la pensée humaine prise dans les meilleurs livres”). Tạp chí nhanh chóng được giới trí thức đánh giá rất cao về chất lượng, nhưng do những khó khăn về kinh tế, Éditions du Chêne chuyển giao nó cho nhà xuất bản Éditions Calmann-Lévy cho đến số 40 (năm 1949). Từ năm 1950, tạp chí được chuyển giao choÉditions de Minuit.

TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI CẦM BÚT


Lê Nguyên Vỹ


” Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà…”- Nguyễn Đình Chiểu

Lê Nguyên Vỹ viết bài này đã lâu, cũng chưa đăng ở đâu. Chính điều này, tôi tiếc cho anh.

Một bài chính luận ngắn, nhưng súc tích nói đúng thiên chức nhà văn trong giai đoạn hiện nay. Lê nguyên Vỹ, với bài viết này, chỉ rõ, nguyên nhân vì sao Văn học Việt Nam , trong thế kỷ XX vẫn chưa có những tác phẩm văn học lớn, cho dù với đất nước hình chữ S này, ở thế kỷ đó có bao nhiêu biến cố mang tầm thời đại, nhân loại sẽ rút ra được rất nhiều bài học qua những biến cố đó.

Được gọi là ” nhà văn” đúng với hai chữ cao trọng này ,trong thời điểm hiện tại, đòi hỏi người cầm bút phải có “tâm” trong sáng, phải đúng như Lê Nguyên Vỹ đã viết.

Những điều Lê Nguyên Vỹ trình bày trong bài chính luận này, tuy thời điểm viết cách đây hơn 10 năm, cho đến giờ vẫn mang tính thời sự.

Được sự đồng ý của tác giả, trankytrung.com xin trình bày với bạn đọc

——————————

Tuesday, November 10, 2015

TÁC GIẢ "ĐÔI BỜ" TỪ TRẦN


Nhà soạn nhạc nổi tiếng, nghệ sỹ nhân dân Liên Xô Andrey Espay , tác giả của nhiều bài ca nổi tiếng , trong đó có bài hát “Đôi bờ” vừa qua đời hôm chủ nhật 8/11/2015, thọ 90 tuổi. Ông từng được tăng giải thưởng Lenin, Giải thưởng Quốc gia, Giải thưởng của Hội Nhạc sỹ Liên Xô/ Ông cũng viết nhạc nền cho 60 kịch bản và phim. Với nhiều người Nga, ông còn được biết đến với những ca khúc bất hủ: “Tuyết rơi”, “Mỗi em trong cuộc đời anh”, “Bài ca về Tổ quốc”, “Ôi Odetxa của tôi” và v.v....
Cầu cho linh hồn nghệ sỹ Andrey Espay siêu thoát.

Mời các bạn nghe bài hát Đôi bờ trong trình bày của ca sỹ nổi tiếng L:iên Xô những năm 60 Maya Crystalinskaja 

Đôi bờ ( trong bản dịch của NSND Trung Kiên)

Đêm dài qua, dưới mưa rơi, em mong chờ anh tới Cây cỏ hoa như nói lên lời, em/ hạnh phúc nhất đời Lòng em tin thắm thiết yêu anh, giữ tình đôi lứa ta Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa

Trên dòng sông, sóng đôi nhau, thiên nga đùa trên sóng Bên bờ sông vai sánh vai nhau, đôi đôi bước theo dòng Mình em riêng đứng ngóng trông anh, với tình yêu thiết tha. Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

Đêm dần qua ánh ban mai đang lan tràn dâng tới. Trên bờ sông soi bóng em dài, xa xa phía chân trời. Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với tình yêu thiết tha. Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu mãi cách xa…

Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với tình yêu thiết tha. Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…















Thực hành Đại toàn thiện trong đời sống hàng ngày

gửi tới các bạn thích nghiên cứu Triết học đạo Phật


*


Thực hành thiền Đại toàn thiện trong cuộc sống hằng ngày chỉ đơn giản là phát triển một sự chấp nhận hoàn toàn và thảnh thơi, một sự rộng mở không giới hạn trước mọi hoàn cảnh.


Chúng ta nên nhận ra sự rộng mở này như là một sân chơi của những cảm xúc của chúng ta và quan hệ với mọi người mà không có sự giả tạo, cố gắng điều khiển hay sắp đặt kế hoạch.

Hà Nội - bị đe dọa nhấn chìm


TTO - Hai báo cáo về biến đổi khí hậu mới nhất dự đoán mực nước biển dâng cao có thể đẩy 100 triệu người vào trình trạng cực kỳ nghèo đói, hơn nửa tỉ người sẽ mất nhà cửa.

Thành phố Thượng Hải của Trung Quốc sẽ trông như thế này nếu nước biển dâng lên (CNN)

Theo CNN ngày 9-11, thông tin này được công bố ngay trước hội nghị thường niên của Liên Hiệp Quốc về biến đổi khí hậu (COP21) sẽ diễn ra ở Le Bourget, Pháp từ ngày 30-11 đến 11-12.

Monday, November 9, 2015

Người đàn bà thép

AUNG SAN SUU KYI - 

"It is not power that corrupts but fear. Fear of losing power corrupts those who wield it and fear of the scourge of power corrupts those who are subject to it." (Không phải quyền lực mà là sự sợ hãi làm cho người ta thối nát. Sợ mất quyền thế làm cho những kẻ đương quyền trở nên đồi bại, và sợ bị những kẻ quyền thế trừng phạt làm cho những người bị trị sai lạc). Phát biểu khi được nhận giải Freedom of Glasgow.

"Bất cứ nơi nào sự đau khổ bị làm ngơ thì ở đó sẽ có mầm mống của xung đột...". Bài phát biểu trong buổi lễ nhận giải Nobel 16/6/2012.
(Theo Wikipedia)
Thein Sein đã nghe, hiểu điều Aung San Suu Kyi nói và đã không sợ hãi mất quyền lực; và quan trọng hơn, ông ta không còn có thể làm ngơ trước đau khổ của đồng loại.
Còn những tên độc tài khác đang tồn tại trên thế giới thì mù, điếc hẳn! Chúng thà chui vào ống cống cùng Gaddafi!
------------------------
Ảnh trong phim The Lady:



LỜI TRĂN TRỐI CỦA STEVE JOBS



"Tôi đạt đến đỉnh cao của sự thành công trong thế giới kinh doanh.
Trong mắt của người khác, cuộc sống của tôi là một mẫu mực của sự thành công.


Tuy nhiên, ngoài công việc, tôi có rất ít niềm vui. Cuối cùng, sự giàu có chỉ là một thực tế của cuộc sống mà tôi phải làm quen với nó.

Tại thời điểm này, nằm trên giường bệnh và nhớ lại toàn bộ cuộc sống của tôi, tôi nhận ra rằng tất cả các công nhận và sự giàu có mà tôi mất rất nhiều nhiều năm tháng tuổi trẻ để có niềm tự hào đó, đã dần và trở nên vô nghĩa khi đối mặt với cái chết sắp xảy ra.

Bảy lý do không nên viết tiểu thuyết


Javier Marías 

Javier Marías là tiểu thuyết gia đương đại hàng đầu của Tây Ban Nha có nhiều tác phẩm được dịch ra hơn bốn mươi ngôn ngữ. Tiểu thuyết mới nhất là The Infatuations (Những cuồng dại), do nhà xuất bản Knopf ấn hành ở Mỹ.

Có bảy lý do tôi nghĩ không nên viết tiểu thuyết:

Một: có quá nhiều tiểu thuyết và quá nhiều người viết chúng. Không chỉ những cuốn đã được viết đòi hỏi phải được đọc đến muôn đời, còn có cả ngàn tác phẩm mới hoàn toàn không ngừng xuất hiện trong danh mục sản phẩm của nhà xuất bản và các hiệu sách trên toàn thế giới, chưa kể đến hàng ngàn cuốn bị các nhà xuất bản từ chối không bao giờ có mặt trên các hiệu sách, nhưng dẫu sao nó vẫn tồn tại. Thế cho nên, viết tiểu thuyết chỉ là một hoạt động bình thường, một hoạt động ai cũng có thể thụ đắc nếu được học ở trường về mặt lý thuyết, không cần phải được đào tạo đặc biệt hay giáo dục cấp cao.

Ngày chúa nhật buồn


Ngày chúa nhật buồn kinh hoàng gió lạnh và
một cuộc tình vỡ nát
không chịu buông tha mi (zê)
không chịu ruồng bỏ mi (zê)quấn chặt trái tim mi (zê)
buốt cóng tháng ngày ảo mộng hoang đường

mi (zê) cởi trần lang thang

Sunday, November 8, 2015



Chủ nhật buồn (phiên bản gốc tiếng Hungary: Szomorú Vasárnap; tiếng Anh: Gloomy Sunday) là một bài hát do nhạc sĩ dương cầm người Hungary tên Rezso Seress sáng tác để diễn tả tâm trạng thất tình của mình. Nhưng Seress không ngờ rằng bài hát của ông bị "kết tội" là nguyên nhân làm cho hàng trăm người tự tử. Vì thế, nó được mệnh danh là "Bài hát thần chết". Nó còn được biết đến dưới cái tên "Bài ca tự sát Hungary" (tiếng Anh: Hungarian Suicide Song). Phạm Duy đã viết lời tiếng Việt cho bài hát này và cũng lấy tên "Chủ nhật buồn".

Chủ nghĩa hậu hiện đại

 ( Postmodernism)
Chủ nghĩa hậu hiện đại là thuật ngữ mô tả phong trào hậu hiện đại trong các môn nghệ thuật, tập hợp các xu hướng văn hóa và các phong trào văn hóa liên quan của nó. Về đại thể, nó là kỷ nguyên đi sau chủ nghĩa Hiện đại.[1] Nó thường dùng như là một thuật ngữ khái quát hàm hồ để chỉ những lối giải thích hoài nghi về văn hóa, văn học, nghệ thuật, triết học, kinh tế học, kiến trúc học, hư cấu, và phê bình văn học. Nó thường được gắn với sự giải cấu (deconstruction) và thuyết hậu-cấu trúc vì nó giữ vai trò như là một thuật ngữ đạt tới mức độ phổ biến cao đồng thời như là tư tưởng hậu-cấu trúc thế kỷ 20.

Tác phẩm đẹp trong cuộc thi ảnh thế giới tại Ý


Hơn 15.000 tác phẩm đến từ hơn 100 quốc gia trên thế giới được gửi đến tham dự cuộc thi Siena International Photography Awards lần thứ nhất (Ý) và trong đó có rất nhiều bức ảnh khiến người xem phải trầm trồ thán phục
Được biết, sự kiện nhiếp ảnh này được hỗ trợ và quảng bá bởi nhiều tạp chí nhiếp ảnh đến từ Ý cũng như thế giới, và họ hy vọng đây sẽ là một bàn đạp, một sân chơi để phát hiện thêm nhiều tài năng mới. Theo đó, từ ngày 31/10 đến 30/11 ban tổ chức sẽ mở một cuộc triển lãm trưng bày các tác phẩm đoạt giải cũng như những khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc thi này tại các địa điểm khác nhau khắp Siana, Ý.


Giải cao nhất của cuộc thi thuộc về Vladimir Proshin với tác phẩm "Trên sông". Đây là bức ảnh chụp những ngư dân đánh cá trên dòng sông thuộc thành phố Lệ Thủy, Trung Quốc vào năm 2013.

cuộc đời trong tiền kiếp

Đó là một ngôi làng nổi tiếng tên là Bình Dương, nằm ở huyện Dong Giang, tỉnh Quý Châu, Trung Quốc, còn được biết đến với cái tên “làng tái sinh”. Ngôi làng có khoảng 7.800 nhân khẩu nhưng có đến hơn 110 người dân có khả năng nhớ lại kiếp sống của mình trong quá khứ.


Một “người tái sinh” ở Bình Dương kể về kiếp sống trước của mình (Ảnh: Youtube)

Mặc dù nằm ở vị trí khá hẻo lánh, nhưng “làng tái sinh” Bình Dương đã thu hút không ít người đến tìm hiểu thực hư. Thậm chí, một chương trình thực tế bằng tiếng Hoa đã được thực hiện để làm sáng tỏ các câu chuyện luân hồi mà không ít người vẫn đang ngờ vực. Theo chỉ dẫn của người dân trong làng, một phóng viên đã đến Bình Dương để gặp gỡ các nhân chứng sống và kể về câu chuyện của họ trong kiếp sống trước.

người khổng lồ xây dựng Kim Tự Tháp


Bằng cách nào người khổng lồ có thể xây dựng những kim tự tháp vĩ đại mà chúng ta vẫn lầm tưởng người 
Ai Cập đã dựng nên từ hàng ngàn năm trước.
Chân dung người Atlantis và người hiện đại

Lời tiên tri trong tác phẩm Thần Khúc của Dante (Phần 1)

Tác giả: Trương Tiểu Thanh | Dịch giả: Daniel Nguyen
2 Tháng Mười Một , 2015


Domennio Di Michellino và bức vẽ bố cục của tác phẩm Dante and the Three Kingdoms, được sáng tác vào năm 1465, đây là một bức tranh sơn dầu.

Chuyện gì sẽ xảy ra

nếu Trung Quốc chưa bao giờ đi theo đường lối cộng sản? Nhà văn Hồng Kông đã hình dung ra một lịch sử hoàn toàn khác biệt
Tác giả: Leo Timm, Epoch Times | Dịch giả: Trà Văn Kính
24 Tháng Mười , 2015


Một lá cờ Trung Hoa Dân Quốc được thấy trong chiến dịch diễu hành tranh cử của Tổng thống Đài Loan Mã Anh Cửu và đảng Quốc Dân cầm quyền, ảnh chụp ngày 8 tháng 1 năm 2012 (Aaron Tam/AFP/Getty Images)

Saturday, November 7, 2015

THƯA CÁC ÔNG NGHỊ GẬT




Tố Hữu không chỉ là thánh thơ, mà ông còn là...thánh phán. Không tin đọc bài  ngài biên mùa 1945 thời sẽ tỏ.

***

Thưa các ông nghị gật!


Đừng bôn ba lật đật uổng công!
Nghị ngày xưa là nghị bạc nghị đồng
Nghị "bíp tết", nghị "sâm banh", "phó mát"
Nghị ô-tô, nghị cô đầu chầu hát
Nghị "uẩy xừ" không biết cái chi chi
Nghị chuyên môn ra nghị viện ngủ khì
Khô hết Nước, tan hết nhà "uỳ" tất.

Thursday, November 5, 2015

Hầu hết các cuộc thi âm nhạc quốc tế đều bị dàn xếp kết quả


Đó là phát biểi mới đây của danh cầm cello người Anh Julian Lloyd Webber (sinh 1951), người vừa tuyên bố rút lui khỏi sự nghiệp biểu diễn cello ngày 20.04.2014 vừa qua do thoát vị đốt sống cổ. “Hầu như mọi cuộc thi âm nhạc cổ điển đều bị hối lộ và chỉ là cách để các người thầy giúp các học trò của mình thăng tiến. Ai cũng biết chuyện đó nhưng chẳng ai nói vì khi bạn ở trong nghề thì bạn im,” Lloyd Webber nói.



Năm 2009 Lloyd Webber được bầu làm chủ tịch hội Elgar.

Trao đổi giữa Tagore và Einstein về âm nhạc

Nguyễn Đình Đăng dịch

Lời giới thiệu của người dịch:

Tháng 7 năm 1930 tại Caputh (Đức) đã diễn ra cuộc hội ngộ giữa hai thiên tài: thi hào và triết gia Ấn Độ Rabindranath Tagore (1861 – 1941, đoạt giải Nobel văn chương năm 1913) và nhà vật lý Đức Albert Einstein (1879 – 1955, đoạt giải Nobel vật lý năm 1921). Einstein và Tagore luôn ngưỡng mộ nhau vì tư tưởng toàn cầu và sự đồng cảm trên con đường được soi sáng bởi Chân – Thiện – Mỹ mà các ông đã chọn. Khi cuộc hội ngộ này diễn ra, Dimitri Marianoff, một người bà con của Einstein, đã mô tả Tagore như “một thi sĩ với cái đầu của một nhà tư tưởng”, còn Einstein như “một nhà tư tưởng với cái đầu của một thi sĩ”. Ông còn mô tả cuộc hội ngộ như “cuộc trò chuyện của hai hành tinh”.

Trong cuộc hội ngộ nói trên hai thiên tài có trao đổi suy nghĩ của họ về âm nhạc. Nội dung cuộc đối thoại về âm nhạc này đã từng được vài người dịch ra tiếng Việt xong không đầy đủ và thiếu chính xác. Dưới đây là bản dịch của tôi.

Albert Einstein and Rabindranath Tagore tại cuộc hội ngộ năm 1930 ở Caputh (Đức)

Cơn sốt tổ tiên và hậu duệ

3 tháng 11 2015
Image captionÔng Ban Ki-moon là Tổng thư ký LHQ đầu tiên người Hàn Quốc

Từ mấy ngày qua, tại Việt Nam đang có cơn sốt về chuyện ông Ban Ki-moon và dòng họ Phan Huy.

Có lúc người Việt Nam đã từng hỏi có phải ông Lý Quang Diệu gốc từ Việt Nam, hay Thủ tướng Abhisit Vejjajiva (2008-11) cũng có tổ tiên họ Nguyễn từ Việt Nam sang Thái Lan.

Những câu chuyện này có vẻ nói nhiều về người Việt Nam hơn là các vị kia.

Đầu tiên là câu chuyện ông Ban Ki-moon.

Phuong Nguyen



Lục trong file các bài viết cũ ,đọc lại bài này.Nhớ ngày ấy viết xong gọi cho chị Loan,chị bảo gửi qua mail chị biên tập cho,gọi anh Chính anh bảo gửi cho anh qua mail để anh đọc xem thế hệ các cô nghĩ gì về thằng lính cầm súng thời bình.ngày 08-03 anh gọi cho 03 chị em ( Thảo,Loan,Phượng) bảo trưa chị Lan làm món bún riêu cua anh đãi 03 cô,chị em mình đùa thế là chị Lan đãi anh nhận vơ.Bữa trưa của gia đình anh với 03 chị em thật đầm ấm vui vẻ.Mới đấy đã bao năm rùi,mọi người đều bận lâu không có dịp tụ tập,anh chị gặp phải những chuyện buồn nhưng mừng vì anh chị đều mạnh khỏe Bài viết thì dúi vào tủ sách không đưa ai vì không tự tin,giờ đọc lại thấy vui vui,muốn gửi để anh chị Lan Chính và mọi người đọc 

Cách mạng và người nghệ sĩ

Nhà văn Hồ Phương

Viết về cuộc Cách mạng mùa Thu 70 năm về trước, nhà văn Nguyễn Đình Thi - người can dự, đồng thời là chứng nhân của cuộc cách mạng vĩ đại đó (Năm1945 ông dự Hội nghị Quốc dân Tân Trào và được cử vào Ủy ban Giải phóng dân tộc; sau đó được bầu làm Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa I là Ủy viên thường trực) đã ví nó giống như “một cuộc lột vỏ”, “rũ bùn” đứng lên của con người, của dân tộc Việt Nam: Súng nổ rung trời giận dữ/ Người lên như nước vỡ bờ/ Nước Việt Nam từ máu lửa/ Rũ bùn đứng dậy sáng lòa (Đất nước). 

39 nhà xuất bản trên cả nước ?


Ảnh minh họa. (Nguồn: TTXVN)

Cụ thể, Phó Thủ tướng giao Bộ Thông tin và Truyền thông phối hợp với cơ quan chủ quản nhà xuất bản rà soát, phân loại để tiến hành sắp xếp, chuyển đổi, tái cơ cấu các nhà xuất bản, trên cơ sở đó xây dựng tiêu chí hỗ trợ về tài chính (kể cả giá thuê nhà, đất) đối với các nhà xuất bản cần thiết phải duy trì hoạt động; thống nhất phương án đối với các nhà xuất bản có cơ quan chủ quản chưa phù hợp theo Luật Xuất bản.

TIN NÓNG


HN- SG ĐỒNG LOẠT BIỂU TÌNH PHẢN ĐỐI TẬP CẬN BÌNH


Khoảng 10h sáng nay (05.11.2015), tại Hà Nội và Sài Gòn, hàng trăm người dân yêu nướcđã đồng lòng, đồng loạt bất chấp sợ hãi đã kéo đến ĐSQ Trung Cộng tại HN và Lãnh sự quán Trung Cộng tại Sài Gòn để biểu tình phản đối chuyến thăm của Tập Cận Bình – tên trùm phát xít cầm đầu đảng cộng sản Trung Quốc đang trong hành trình đến Việt Nam và tới HN vào trưa nay.

FB Bùi Chí Vinh


                                     Bùi Chí Vinh

THƠ ĐỌC TRƯỚC MẶT TẬP CẬN BÌNH


5-11-2015

THƠ ĐỌC TRƯỚC MẶT TẬP CẬN BÌNH

Không ai chuẩn bị về chiến tranh
Đất nước mỗi ngày quên thời sự
Anh em một nhà nhìn nhau như thú dữ
Bà mẹ Việt Nam 40 năm ăn mày

Thơ thời bình giống tiệm đồ chay
Gia vị bị thiếu đi mùi mặn
Đồng tiền bây giờ như viên đạn
Bắn vào cháy nám hết lương tri

Wednesday, November 4, 2015

CÁI CỚ CHO TÔI VỀ QUẢNG NGÃI

một kỉ niệm cũ nhắc lại

DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ  (TRANG THƠ BÍCH KHÊ ...)

  (Hỏi chuyện nhà văn Nguyễn Đình Chính)


PV : Thưa nhà văn Nguyễn Đình Chính, có lẽ lâu lắm rồi, hình như là ba chục năm, nhà văn mới lại tầu xe lặn lội về thăm Quảng Ngãi với tư cách một khách văn chương
.
NĐC : Dạ vâng , thưa anh , đúng là ba chục năm rồi , chính xác là 32 năm rồi tôi mới lại xuống ga Quảng Ngãi và được ông chủ tịch văn nghệ Quảng Ngãi đón ở sân ga. Cũng xin nói luôn ( sòng phẳng ), cám ơn anh đã cho tôi một vinh dự quá tải với thân phận của tôi. Tôi làm gì có đủ tư cách là một khách văn chương khi đặt chân tới xứ sở thơ ca nổi tiếng này - Quảng Ngãi. Tôi, với thân phận là một công dân, tôi luôn luôn thường trực kính trọng và yêu mến tỉnh nhà ( Quảng Ngãi) như kính trọng và yêu mến bao nhiêu tỉnh thành khác. Thí dụ như Hải Phòng, như Vinh, như Đồng Hới như Huế ...vân vân và vân vân.

Nguyen Dinh Dang's Blog

« Các công thức bí mật
Danh hoạ và danh tướng »

Một trăm cách để tồn tại như một hoạ sĩ mà không cần cắt tai mình

Addison Parks


Vincent Van Gogh
Tự hoạ với tai bị băng, 1889
sơn dầu trên canvas, 60 x 49 cm

Tranh danh họa châu Âu thời phục hưng

Tuesday, November 3, 2015

có lừa bịp hay không?

Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người ( UIA ) là một hội nghề nghiệp của mấy ông trí thức về hưu tự lập ra để kiếm ăn , nói đúng ra là lừa đảo . Thoạt đầu tôi cứ tưởng là của nhà nước lập ra , nhưng tôi đã nhầm , họ lập ra trung tâm này và đề xuất với bộ khoa học và công nghệ " CHO PHÉP NGHIÊN CỨU " . Vâng chỉ nghiên cứu thì không sao nhưng họ lại lợi dụng cái giấy phép này để họ " Cấp giấy chứng nhận " cho nhiều ông đồng , bà cốt ở các tỉnh có cớ kiếm ăn . Họ không có quyền đó , họ không phải là cơ quan quản lý nhà nước , bản thân họ cũng phải đi xin kia mà . mấy ông trí thức này đã bị xã hôi nguyền rủa từ lâu rồi , Phan thị Bích Hằng cũng vứt vào sọt rác lâu rồi .

 Hiện tượng này cho thấy một phần nào thực trạng của bức tranh xã hội đang bị đảo lộn các giá trị vì hội chứng dối trá đang trở thành căn bệnh phổ biến, tất yếu, thời thượng và nhất là mang lại quá nhiều lợi ích cho những kẻ bất lương.

Phan Thị Bích Hằng có lừa bịp hay không?

VOILIERS ET BAISERS - ca khúc CHÂN PHƯƠNG



VOILIERS ET BAISERS 

I.
Les voiliers rêvant a` quoi ?                              Mấy cánh buồm mơ mộng điều chi ?
Et les vagues dansant pour qui ?                       Các lượn sóng nhảy múa cho ai ?
Les anne'es ne reviennent pas !                        Năm tháng ra đi không trở lại !
De la mort on est otage !                                 Còn cái chết làm sao trốn chạy ?