Tuesday, November 17, 2015

11 bức ảnh khiến bạn phải suy ngẫm về cuộc sống



Bức ảnh "Cô gái Mông Cổ bị bỏ đói"
Bao thế kỉ đã trôi qua với biết bao bi kịch từ sự tàn ác của những kẻ hung bạo. Nếu không có các bức ảnh lịch sử, thật khó có thể tưởng tượng được những gì mà con người đã nếm trải trong các giai đoạn thăng trầm đã qua.

Monday, November 16, 2015

Cuộc tấn công Paris đã làm thay đổi mọi thứ

Posted on 16/11/2015 
Nguồn: Richard Cohen,”The Paris attacks change everything“,

Biên dịch: Nguyễn Ngọc Tường Ngân | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp

Tất cả mọi thứ đã thay đổi.

Ngay sau các cuộc tấn công Paris, thật khó để tưởng tượng (bác sĩ) Ben Carson vào làm chủ Nhà Trắng. Thật khó có thể hình dung một người thiếu kinh nghiệm đối ngoại như vậy lại đóng vai trò tổng tư lệnh quân đội. Cũng không thể nghĩ tới cảnh Donald Trump ngồi trong Phòng Bầu dục. Sẽ thật kinh hoàng khi nghĩ tới cảnh ông ta ngồi đó, suy nghĩ về thế giới như một trò chơi cờ – đương nhiên là trò chơi về bất động sản, có thể là trò Monopoly- với niềm tin rằng thế giới sẽ tuân phục theo sự vĩ đại của mình. Tương tự, cũng sẽ thật khó để tưởng tượng ra cảnh Carly Fiorina ngồi đó, một người cũng nghĩ rằng tham vọng đồng nghĩa với kinh nghiệm. Bernie Sanders cũng vậy, đã hết thời rồi. Đột nhiên, các ngân hàng lớn là vấn đề nhỏ nhặt nhất đối với chúng ta.

Thi sĩ ĐINH HÙNG



– Bài Nguyễn Việt

Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3/7/1920, thuộc người làng Phượng Dực tỉnh Hà Đông nay thuộc huyện Phú Xuyên, tỉnh Hà Tây. Ông là con của cụ Hàn Phụng, một gia đình trung lưu, từ lâu đã ra lập nghiệp ở Hà Nội. Khi còn sống thi sĩ Đinh Hùng cho biết, ông được hoài thai vào năm 1919 trên đất xứ người là Phi Luật Tân (Philippines) nhưng lại ra đời ở Việt Nam ngay trại Trung Phụng gần toà Khâm Thiên Giám cũ, Hà Nội.

Những bức ảnh tràn đầy sức sống

Nhiều nạn nhân được xác nhận thiệt mạng trong loạt khủng bố đẫm máu tại Paris còn trẻ, trong độ tuổi từ 20-45. Họ là những sinh viên, giáo viên, kiến trúc sư, nhà báo, luật sư. Họ ra ngoài ăn tối, vui chơi vào một buổi tối thứ 6 cuối tuần thì bị những kẻ khủng bố sát hại.




Sunday, November 15, 2015

ody painting

 là một nhánh nằm trong Body Art sử dụng màu vẽ thể hiện hội họa trên cơ thể.

Trong loạt ảnh tiếp theo về nghệ thuật body painting của nhiếp ảnh gia Dương Quốc Định, chúng ta sẽ được chiêm ngưỡng một thế giới thiên nhiên nhuốm màu siêu thực, được tạo ra từ sự kết hợp hài hòa giữa nét đẹp hình thể thiếu nữ Việt với những bức họa tinh tế và kỹ thuật xử lý đồ họa ấn tượng.





Friday, November 13, 2015

Bùi Hoàng Tám


Thầy giáo Xuân Đam - Nhà thơ số một của Thái Bình đã ra đi

 Giờ thì thầy giáo Xuân Đam, thi sĩ Xuân Đam và “tửu đồ” Xuân Đam đã về miền phiêu lãng. Song, những câu thơ phấp phỏng của anh sẽ còn lại với cuộc đời. Và đó là niềm hạnh phúc vô biên của kiếp người cầm bút.





(Nhà thơ - Thày giáo Xuân Đam)

Hai tấm vé, ba viên thuốc ngủ và 4 gói lạc rang

Ở Thái Bình, nếu chọn một nhà thơ được đọc nhiều nhất, được mến mộ nhất và cũng nổi tiếng nhất, đó không ai khác, chính là Nhà thơ, nhà giáo Xuân Đam.

Lần đầu tiên tôi gặp Xuân Đam cách đây đã gần 40 năm. Hôm ấy, bà chị gái bán hàng ở cửa hàng Công nghệ phẩm số 3 của Thị xã Thái Bình cho một cặp vé xem phim.

Để có được cặp vé vào rạp ngày đó là cả một tài sản không nhỏ mà tôi đã phải bỏ công, bỏ sức nịnh nọt cả tuần lễ (dạo đó mỗi bộ phim thường được chiếu liên tục nhiều tuần, thậm chí cả tháng) mới có được.

Tiếc thay, cái bộ phim của Nhà văn Nga vĩ đại Aleksey Nikolayevich Tolstoy. mang tên “Con đường đau khổ” và lạc rang húng lìu đã không giữ chân được một thi nhân và không làm tỉnh ngủ được một thi nhân khác. Chưa hết tập I (phim hai tập), thi sĩ Kim Chuông đã ra về còn thi sĩ Xuân Đam thì… ngáy o o!

Tuy cùng ở Thái Bình, cái tỉnh nho nhỏ, xinh xinh và bé như lòng bàn tay ấy mà phải 10 năm sau, tôi mới gặp lại Xuân Đam.

Ngày ấy, tôi đang là chủ một cửa hàng ăn uống. Một đêm mưa rét mùa đông năm 1988, khoảng hơn 10 giờ tối khi tôi đã co ro trong chăn ấm thì Họa sĩ Trần Dậu đập cửa: Tám ơi! Tám ơi! Anh Xuân Đam đến thăm em này.

Tôi xúc động chạy vội ra mở cửa, thấy họa sĩ Trần Dậu dìu thi sĩ Xuân Đam lết từng bước.

Biết tính mấy bác văn nghệ sĩ, tôi vội vác chai rượu và bày ra chút đồ nhấm nháp để cùng đàm đạo thơ phú, văn chương. Làm vài li, Trần Dậu lệ khệ đứng lên bảo: “Chú ngồi với anh Đam nhé. Anh phải về, chị ở nhà chờ”.

Ui cha! Chết tôi rồi. Nhà thì chật, thi sĩ thì say, trời vừa mưa, vừa rét…

Thấy tình hình nguy cấp, tôi bèn xếp mấy cái bàn lại, trải chiếu và bê thi sĩ lên bàn.

Nhưng khi tôi tháo giày thì chao ôi, bàn chân ngâm nước ướt sũng, nhợt nhạt và bốc mùi… Lấy nước nóng, bàn chải kỳ cọ mãi vẫn không hết “hương chân”. Khổ nỗi, nào thi sĩ có chịu nằm yên, thỉnh thoảng còn ngóc dậy thều thào: “Tám ơi! Anh… yêu em lắm!!!”.

Trước tình hình “lửa bỏng, nước sôi”, ngày ấy thuốc ngủ seduxen còn chưa nằm trong danh mục cấm, mỗi khi mất ngủ, tôi thường “nện” 2 viên. Tôi bắt Xuân Đam há mồm, nhét cho 3 viên và một cốc nước. Sợ thi sĩ ngã, tôi lấy ghế chèn chặt xung quanh rồi mới yên tâm lên gác nằm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Xuân Đam bảo với tôi: “Chưa bao giờ anh ngủ ngon đến thế”. Và cho đến hôm nay, Xuân Đam vẫn chưa biết “bí mật” của giấc ngủ ngon đêm đó.

Từ đó, Xuân Đam rất hay đến nhà tôi chơi và anh em quý nhau cũng từ đó.

Người sinh ra để sống cùng thơ

Nói về Xuân Đam, điều đầu tiên và trước hết phải nói về thơ.

Có thể khẳng định, với độc giả Thái Bình, dù không là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (anh là Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình), Nhà giáo Xuân Đam là nhà thơ nổi tiếng nhất và được đọc, thuộc nhiều nhất cũng như nhiều người mến mộ nhất.

Tất nhiên là để “đền đáp” lại, Xuân Đam cũng là nhà thơ có những trang thơ, những câu thơ viết về mảnh đất quê hương hay nhất với rất nhiều trách nhiệm: "Mưa rừng bão biển quanh năm - Củ khoai hạt thóc từ tâm như người - Gặp cơn bom đạn tơi bời - Người như Thánh Gióng đội trời ra đi - Xương tan thịt nát quản gì - Bao con sóng biển đỏ vì máu loang - Cúi đầu lạy tạ hồn làng - Còn dân còn nước còn mang nợ nần…". Hay như: “Hoa gạo còn cháy đỏ đình – Câu thơ hời hợt không đành với hoa…”.

Cũng hiếm có nhà thơ nào có những câu thơ về bà mẹ thôn quê xúc động như Xuân Đam: “Mẹ tôi như nhánh mạ gầy – Hóa thân làm bát cơm đầy nuôi tôi - Miếng trầu không dám mặn vôi - Sợ đôi má đỏ người đời dèm pha”… Xuân Đam chính là Nguyễn Bính của Thái Bình. Một Nguyễn Bính hồn hậu của làng quê châu thổ.

Nói về đời, có lẽ không nên gọi anh là Thi sĩ Xuân Đam hay Nhà thơ Xuân Đam mà anh là “Người thơ - Hình như chữ của Nguyễn Bùi Vợi chỉ Nguyễn Bính”. Còn nói theo ngôn ngữ bây giờ, Xuân Đam “ăn thơ, ngủ thơ và mọi thứ đều thơ”.

Xuân Đam - Giời sinh ra để yêu thơ và làm thơ

Về điều này, xin mượn ý của Nhà thơ Nga Gamzatov: “Nếu thế giới 9 tỉ người này còn một tỉ người yêu thơ thì chắc chắn có Xuân Đam. Nếu chỉ còn một triệu người, trong đó có Xuân Đam. Còn một trăm người cũng có Xuân Đam và nếu chỉ còn có mười người cũng có Xuân Đam. Nếu thế gian này không còn ai yêu thơ nữa thì ở một miền quê, Xuân Đam đã chết”.

Có lẽ Xuân Đam còn yêu thơ hơn cả các bậc “cuồng thơ” Trinh Đường, Tạ Vũ…

Chẳng biết tự bao giờ, cái cặp từ “thi sĩ - tửu đồ” như một lời nguyền có “ám” vào các nhà thơ hay không mà các thi sĩ phần đông đều hay uống rượu. Tất nhiên, Xuân Đam không những không là ngoại lệ mà anh còn là “đấng bậc hạng siêu”.

Suốt những năm tháng ở Thái Bình, tôi chưa từng thấy khi nào Xuân Đam xao lãng với thơ và rượu. Hình như với Xuân Đam, trên thế gian này chỉ tồn tại hai “báu vật thiêng liêng” đó.

Có lần khi đã lên Hà Nội, tôi nghe nói Xuân Đam bỏ rượu nhưng rồi cũng chẳng được bao lâu, anh lại “trở về với rượu”. Lý do thì nhiều, tại anh là bởi như rất nhiều nhà thơ, Xuân Đam đa cảm và thiếu bản lĩnh. Sự đa cảm làm cho người ta nhiều khi buồn tê tái. Cái nỗi buồn ấy không thể sẻ chia cho ai ngoài vị thần Lưu Linh.

Tuy nhiên, cũng công bằng mà nói, Xuân Đam không thể bỏ rượu vì khi đó, bạn bè anh rất buồn. Hình như người Thái Bình đã quen thuộc với một Thi sĩ Xuân Đam ngất ngưởng cùng thơ hơn là một Xuân Đam tỉnh táo với đời như chính anh Tự bạch: "Sớm nay có khách đến nhà - Say, tự giới thiệu:- Tôi là... nhà thơ - Thoáng trông râu tóc bơ phờ - Ngơ ngơ ngác ngác... không thơ thì gì?"

Xuân Đam uống rượu, bè bạn nhiều khi cũng buồn nhưng còn có một Xuân Đam. Xuân Đam không uống rượu thì chẳng còn gì để mà buồn hay vui nữa vì khi đó, Xuân Đam không còn là thi sĩ nữa. Mà ở đời, một thi sĩ Xuân Đam thì hiếm chứ một công dân Xuân Đam thì có lẽ cũng khá nhiều.


(Nhà thơ Xuân Đam (áo đỏ) và các bạn văn trong ngày ra mắt sách)

Rượu làm khổ và làm... khổ rượu!

Nếu Xuân Đan làm khổ rượu thì thơ cũng làm khổ anh. Như một định mệnh trớ trêu, câu thơ lục bát vào loại tuyệt bút này, tới nay dường vẫn ám vào ông: “Muốn sang không bắc được cầu - Trái tim người khác nằm đau ngực mình…".

Cây cầu đời Xuân Đam vốn đã lắm lỡ làng và cây cầu thơ, nếu lấy cái thẻ hội viên Hội Nhà văn Việt Nam làm một điểm đích và Xuân Đam cũng từng mong có thì tới giờ này, ông vẫn chưa "sang sông”!

Song, không vì thế mà Xuân Đam mất đi ngôi vị “Nhà thơ số một” của miền quê lúa!

Cách đây khoảng 2 tháng, biết Xuân Đam không qua khỏi, anh em văn nghệ sĩ và những người yêu mến thơ anh cùng với Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình và bạn bè các tỉnh lân cận đã cùng nhau quyên góp in Tuyển tập Thơ - Văn Xuân Đam dày hơn 500 trang do NXB Hộ Nhà văn ấn hành.

Hôm ra mắt cuốn sách, hàng trăm bè bạn, anh em từ mọi miền đất đã gọi điện, gửi thư và về tận quê anh để chúc mừng.

Hình ảnh Xuân Đam đang nằm trên giường bệnh lao đến om ghì cuốn sách rồi kêu tên bạn bè trong giàn giụa nước mắt mà không khỏi xúc động.

Giờ thì thầy giáo Xuân Đam, thi sĩ Xuân Đam và “tửu đồ” Xuân Đam đã về miền phiêu lãng. Song, những câu thơ phấp phỏng của anh sẽ còn lại với cuộc đời. Và đó là niềm hạnh phúc vô biên của kiếp người cầm bút.

Nhớ một ngày Phúc Yên


Nguyễn Trọng Khôi




                               Cuối thu - GIẤC NGỦ MUỘN - Oil on Canvas 50 x 60inch


KỶ NIỆM 210 NĂM SINH ANDECXEN (1805 - 2015 )


NGUYỄN ĐẮC NHƯ
 Tôi bỗng nhớ tới chuyến công tác Đan Mạch năm 2002, bởi sau chuyến đi tôi có viết bài ký HẬU THẾ KỶ NÀNG TIÊN CÁ ( đã đăng trên Văn Nghệ Công An ). Bài viết kể lại hành trình thất bại mong được hòa nhập vào cuộc sống loài người của Nàng tiên cá. Ngay cả khi Nàng đã hóa thân thành bức tượng đồng cô độc bên bờ biển Copenhagen thì niềm khát khao hướng tới xã hội con người của Nàng cũng còn đầy trắc trở. Vì sao thế ? Phải chăng xã hội loài người không chỉ lấp lánh thần tiên như Nàng tiên cá ngưỡng vọng, mà nó còn tràn ngập cảnh hỗn mang ma quỷ, điều mà tâm hồn trong trắng của Nàng không thể nhận ra?
Xin tặng bạn bè Fb bài viết cũ, hy vọng các bạn vẫn tìm thấy đôi ý thời sự trong đó.

Thursday, November 12, 2015

Thơ tình trên facebook


Hai bậc kỳ nữ một ở Mỹ một ở Sài Gòn mà sức viết sự sáng tạo mô tả sự phấn khích ,sự sướng như một tín ngưỡng thi ca của tự nhiên với thủ pháp nghệ thuật phá bỏ kỳ hết tính tự động máy móc trong cảm thụ văn chương tính kìm hãm đạo lý thực tại của thưởng thức. Hân hạnh .

Bakhtin tên tuổi ấy thuộc về ai?

PBVH: Tạp chí Critique (Phê bình) do Georges Bataille thành lập năm 1946, mới đầu do Éditions du Chêne xuất bản. Theo ý tưởng của Georges Bataille , tạp chí có mục đích “giới thiệu tinh hoa tư tưởng nhân loại trong những cuốn sách hay nhất” (« l’essentiel de la pensée humaine prise dans les meilleurs livres”). Tạp chí nhanh chóng được giới trí thức đánh giá rất cao về chất lượng, nhưng do những khó khăn về kinh tế, Éditions du Chêne chuyển giao nó cho nhà xuất bản Éditions Calmann-Lévy cho đến số 40 (năm 1949). Từ năm 1950, tạp chí được chuyển giao choÉditions de Minuit.

TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI CẦM BÚT


Lê Nguyên Vỹ


” Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà…”- Nguyễn Đình Chiểu

Lê Nguyên Vỹ viết bài này đã lâu, cũng chưa đăng ở đâu. Chính điều này, tôi tiếc cho anh.

Một bài chính luận ngắn, nhưng súc tích nói đúng thiên chức nhà văn trong giai đoạn hiện nay. Lê nguyên Vỹ, với bài viết này, chỉ rõ, nguyên nhân vì sao Văn học Việt Nam , trong thế kỷ XX vẫn chưa có những tác phẩm văn học lớn, cho dù với đất nước hình chữ S này, ở thế kỷ đó có bao nhiêu biến cố mang tầm thời đại, nhân loại sẽ rút ra được rất nhiều bài học qua những biến cố đó.

Được gọi là ” nhà văn” đúng với hai chữ cao trọng này ,trong thời điểm hiện tại, đòi hỏi người cầm bút phải có “tâm” trong sáng, phải đúng như Lê Nguyên Vỹ đã viết.

Những điều Lê Nguyên Vỹ trình bày trong bài chính luận này, tuy thời điểm viết cách đây hơn 10 năm, cho đến giờ vẫn mang tính thời sự.

Được sự đồng ý của tác giả, trankytrung.com xin trình bày với bạn đọc

——————————

Tuesday, November 10, 2015

TÁC GIẢ "ĐÔI BỜ" TỪ TRẦN


Nhà soạn nhạc nổi tiếng, nghệ sỹ nhân dân Liên Xô Andrey Espay , tác giả của nhiều bài ca nổi tiếng , trong đó có bài hát “Đôi bờ” vừa qua đời hôm chủ nhật 8/11/2015, thọ 90 tuổi. Ông từng được tăng giải thưởng Lenin, Giải thưởng Quốc gia, Giải thưởng của Hội Nhạc sỹ Liên Xô/ Ông cũng viết nhạc nền cho 60 kịch bản và phim. Với nhiều người Nga, ông còn được biết đến với những ca khúc bất hủ: “Tuyết rơi”, “Mỗi em trong cuộc đời anh”, “Bài ca về Tổ quốc”, “Ôi Odetxa của tôi” và v.v....
Cầu cho linh hồn nghệ sỹ Andrey Espay siêu thoát.

Mời các bạn nghe bài hát Đôi bờ trong trình bày của ca sỹ nổi tiếng L:iên Xô những năm 60 Maya Crystalinskaja 

Đôi bờ ( trong bản dịch của NSND Trung Kiên)

Đêm dài qua, dưới mưa rơi, em mong chờ anh tới Cây cỏ hoa như nói lên lời, em/ hạnh phúc nhất đời Lòng em tin thắm thiết yêu anh, giữ tình đôi lứa ta Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa

Trên dòng sông, sóng đôi nhau, thiên nga đùa trên sóng Bên bờ sông vai sánh vai nhau, đôi đôi bước theo dòng Mình em riêng đứng ngóng trông anh, với tình yêu thiết tha. Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

Đêm dần qua ánh ban mai đang lan tràn dâng tới. Trên bờ sông soi bóng em dài, xa xa phía chân trời. Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với tình yêu thiết tha. Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu mãi cách xa…

Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với tình yêu thiết tha. Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…















Thực hành Đại toàn thiện trong đời sống hàng ngày

gửi tới các bạn thích nghiên cứu Triết học đạo Phật


*


Thực hành thiền Đại toàn thiện trong cuộc sống hằng ngày chỉ đơn giản là phát triển một sự chấp nhận hoàn toàn và thảnh thơi, một sự rộng mở không giới hạn trước mọi hoàn cảnh.


Chúng ta nên nhận ra sự rộng mở này như là một sân chơi của những cảm xúc của chúng ta và quan hệ với mọi người mà không có sự giả tạo, cố gắng điều khiển hay sắp đặt kế hoạch.

Hà Nội - bị đe dọa nhấn chìm


TTO - Hai báo cáo về biến đổi khí hậu mới nhất dự đoán mực nước biển dâng cao có thể đẩy 100 triệu người vào trình trạng cực kỳ nghèo đói, hơn nửa tỉ người sẽ mất nhà cửa.

Thành phố Thượng Hải của Trung Quốc sẽ trông như thế này nếu nước biển dâng lên (CNN)

Theo CNN ngày 9-11, thông tin này được công bố ngay trước hội nghị thường niên của Liên Hiệp Quốc về biến đổi khí hậu (COP21) sẽ diễn ra ở Le Bourget, Pháp từ ngày 30-11 đến 11-12.

Monday, November 9, 2015

Người đàn bà thép

AUNG SAN SUU KYI - 

"It is not power that corrupts but fear. Fear of losing power corrupts those who wield it and fear of the scourge of power corrupts those who are subject to it." (Không phải quyền lực mà là sự sợ hãi làm cho người ta thối nát. Sợ mất quyền thế làm cho những kẻ đương quyền trở nên đồi bại, và sợ bị những kẻ quyền thế trừng phạt làm cho những người bị trị sai lạc). Phát biểu khi được nhận giải Freedom of Glasgow.

"Bất cứ nơi nào sự đau khổ bị làm ngơ thì ở đó sẽ có mầm mống của xung đột...". Bài phát biểu trong buổi lễ nhận giải Nobel 16/6/2012.
(Theo Wikipedia)
Thein Sein đã nghe, hiểu điều Aung San Suu Kyi nói và đã không sợ hãi mất quyền lực; và quan trọng hơn, ông ta không còn có thể làm ngơ trước đau khổ của đồng loại.
Còn những tên độc tài khác đang tồn tại trên thế giới thì mù, điếc hẳn! Chúng thà chui vào ống cống cùng Gaddafi!
------------------------
Ảnh trong phim The Lady:



LỜI TRĂN TRỐI CỦA STEVE JOBS



"Tôi đạt đến đỉnh cao của sự thành công trong thế giới kinh doanh.
Trong mắt của người khác, cuộc sống của tôi là một mẫu mực của sự thành công.


Tuy nhiên, ngoài công việc, tôi có rất ít niềm vui. Cuối cùng, sự giàu có chỉ là một thực tế của cuộc sống mà tôi phải làm quen với nó.

Tại thời điểm này, nằm trên giường bệnh và nhớ lại toàn bộ cuộc sống của tôi, tôi nhận ra rằng tất cả các công nhận và sự giàu có mà tôi mất rất nhiều nhiều năm tháng tuổi trẻ để có niềm tự hào đó, đã dần và trở nên vô nghĩa khi đối mặt với cái chết sắp xảy ra.

Bảy lý do không nên viết tiểu thuyết


Javier Marías 

Javier Marías là tiểu thuyết gia đương đại hàng đầu của Tây Ban Nha có nhiều tác phẩm được dịch ra hơn bốn mươi ngôn ngữ. Tiểu thuyết mới nhất là The Infatuations (Những cuồng dại), do nhà xuất bản Knopf ấn hành ở Mỹ.

Có bảy lý do tôi nghĩ không nên viết tiểu thuyết:

Một: có quá nhiều tiểu thuyết và quá nhiều người viết chúng. Không chỉ những cuốn đã được viết đòi hỏi phải được đọc đến muôn đời, còn có cả ngàn tác phẩm mới hoàn toàn không ngừng xuất hiện trong danh mục sản phẩm của nhà xuất bản và các hiệu sách trên toàn thế giới, chưa kể đến hàng ngàn cuốn bị các nhà xuất bản từ chối không bao giờ có mặt trên các hiệu sách, nhưng dẫu sao nó vẫn tồn tại. Thế cho nên, viết tiểu thuyết chỉ là một hoạt động bình thường, một hoạt động ai cũng có thể thụ đắc nếu được học ở trường về mặt lý thuyết, không cần phải được đào tạo đặc biệt hay giáo dục cấp cao.

Ngày chúa nhật buồn


Ngày chúa nhật buồn kinh hoàng gió lạnh và
một cuộc tình vỡ nát
không chịu buông tha mi (zê)
không chịu ruồng bỏ mi (zê)quấn chặt trái tim mi (zê)
buốt cóng tháng ngày ảo mộng hoang đường

mi (zê) cởi trần lang thang

Sunday, November 8, 2015



Chủ nhật buồn (phiên bản gốc tiếng Hungary: Szomorú Vasárnap; tiếng Anh: Gloomy Sunday) là một bài hát do nhạc sĩ dương cầm người Hungary tên Rezso Seress sáng tác để diễn tả tâm trạng thất tình của mình. Nhưng Seress không ngờ rằng bài hát của ông bị "kết tội" là nguyên nhân làm cho hàng trăm người tự tử. Vì thế, nó được mệnh danh là "Bài hát thần chết". Nó còn được biết đến dưới cái tên "Bài ca tự sát Hungary" (tiếng Anh: Hungarian Suicide Song). Phạm Duy đã viết lời tiếng Việt cho bài hát này và cũng lấy tên "Chủ nhật buồn".