Tuesday, August 4, 2015

Hoàng Hưng



CÁI NHÌN CỦA CÁC EM TÔI


27-07-2015

Tôi có ba đứa em

Em ruột Lạng bị gọi đi “đánh Mỹ”

Mấy năm sau nhận tin báo tử

Không ngày tháng chết, không một mảnh di hài

Một chiếc ba lô mới tinh đem đến nhà giả làm “di vật”

Đến hôm nay manh mối vẫn không ra!

Em vợ Bình ngã xuống ngay trận đầu biên giới Tây Nam

Em vợ Bính phát điên mà chết vì đạn pháo quân thù chốt địa đầu phía Bắc



Một nhà góp ba mạng trai cho “Độc lập, Thống nhất”

Đã đủ hay chưa?



Những câu thơ ngày ấy:

“Các anh bảo chúng tôi

Đi chiến đấu cho ngày mai tươi đẹp

Chúng tôi đi

Vì không sợ chết

Chúng tôi chết

Vì sợ sống hèn

Nhưng sẽ ra sao cái Ngày Mai ấy?”[i]

đã đưa người viết vào ngục tù

khi “cái Ngày Mai ấy” trở thành hiện thực!



“Cái Ngày Mai ấy” là chính Hôm Nay

Khi biên cương phía Bắc, phía Nam và biển đảo lại đen ngòm súng giặc

Những chàng trai của mọi nhà lại chờ lệnh ra đi

Cho một Ngày Mai chưa biết sẽ ra sao

Khi mỗi người dân gánh trên đầu khoản nợ không biết đời nào trả hết

Để các anh xây biệt thự khắp năm châu

Khi những người viết lên những dấu hỏi những dấu than lại chuẩn bị vào tù

Để các anh yên tâm trên ngai rồng đỏ son vàng chóe!



“Chúng tôi đấy

Đều ngoan ngoãn cả

Anh vừa lòng chứ ạ?

Vâng

Chúng tôi cứ khoanh tay nhắm mắt ngồi nhìn

Sự nặng nề ngu độn của các anh

Cứ chầm chậm dìm con tàu xuống biển!”[ii]

Những câu thơ năm ấy

Giờ đây đã sai rồi

Chúng tôi không còn ngoan ngoãn

Không còn khoanh tay

Để các anh mặc sức đánh chìm con tàu Tổ quốc



Những đứa em tôi không thể chết vô ích thế!

Dưới ba thước đất, mắt các em vẫn mở trừng trừng

Nhìn các anh

Nhìn chúng tôi

Nhìn tất cả chúng ta



Không ai thoát được cái nhìn của các em tôi

Đừng hòng thoát!



Ngày “thương binh liệt sĩ” 27/7/2015

____

[i] Thơ để trong nhật ký đầu những năm 1970


Post a Comment