Friday, November 27, 2015

lần này lên núi tôi mang theo cả dấu vết của những giấc mơ chưa tròn



lần này lên núi tôi mang theo cả dấu vết của những giấc mơ chưa tròn
mái tóc thơm mùi hoa bươi và giọng nói hiền như mây mùa thu của em
cái lấp lánh của lá rừng buổi sớm mai có làm cho tôi thấy vui hơn một chút so với lúc mới bắt đầu có ý nghĩ lên núi

những chuyến đi bao giờ cũng để lại cho tôi một chút nghi ngờ về thế giới
ngay cả khi sắp bước lên con đường vào núi tôi đã cảm thấy có gì không ổn trong nghĩ ngợi của mình
tôi lại lên núi Cô Quạnh như để tìm kiếm một thứ gì đó để bù vào giấc mơ chưa tròn của mình
từ nấm mộ hoang gần đó bước ra một vị khách thông thái và nhân từ
ông khách mỉm cười nhìn tôi từ đầu đến chân
chớ hỏi ta từ đâu đến bỡi chuyện ấy chẳng quan trọng chút nào trong cuộc phiêu lưu của tồn tại
tôi nói chắc là tiền bối mới từ chốn ngàn năm trở lại
tôi nói như thể để bớt niềm bối rối
nhưng ông khách xua tay bảo
và bắt đầu giảng về thời gian



tự thuở con người bắt đầu nhìn thấy hình ảnh mình trong những cơn gió mùa thu làm rơi rụng những chiếc lá trên cây, cho đến lúc đã chấm dứt những cuộc cuộc săn đuổi phiêu lưu trên rừng, vào những buổi chiều hôm có ngọn khói bếp tỏa nơi mái tranhcon người vẫn cứ thấy nhớ nhung buổi hồng hoang bầy đàn vây quanh đống lửa đun ở giữa núi, cho đến lúc con người đã đứng dưới ánh mặt trời đương đại, thì hết thảy những yêu thương, căm thù, sợ hãi, điên giận, thứ hành trang vĩ đại trong cuộc tiến hóa của loài giống ấy bỗng trở nên một thứ thời gian khác làm nảy sinh những ngọn lửa tham tàn thiêu rụi bao nhiêu vẻ đẹp của cuộc thăng hoa của loài giống, ta đang cố sửa sang lại thứ thời khắc sai lệch ấy, nhưng vẫn mãi loay hoay trong sự nghiệt ngã của chúng…

đất dưới chân tôi như đang sụt

và cây rừng như đang chếnh choáng

lời ông khách làm tôi vui sướng đến nỗi chẳng còn biết là ông ấy đã ra đi bằng cách nào

tôi lên nằm ở gọp đá Voi Nằm ngủ suốt một ngày

trong giấc ngủ ứa niềm vui sướng tôi chỉ mơ thấy mỗi chuyện ngắn ngủi là ai đó đã đến nói là tôi đang có cuộc hẹn

đêm tôi ngủ lại núi

tôi có hơi hốt hoảng vì kẻ đến gõ vào chân lúc tôi đang lơ mơ ngủ

là một nữ thần xinh đẹp

mấy nghìn năm qua em vẫn ôm lấy niềm cô quạnh ở ngọn núi này

nàng nói không rời mắt khỏi tôi

giọng nói vị nữ thần của núi sao lại rất giống với giọng nói hiền như mây mùa thu của em

tôi nói là mình cũng đang sống trong niềm cô quạnh

tôi nói và cố dấu niềm xúc động

cô gái liền nắm lấy tay tôi

giờ thì chẳng còn ai cô quạnh

cô gái nói

và dắt tay tôi đi dưới trăng tháng giêng như dắt tay một em bé bước vào cuộc tình vĩ đại đang diễn ra dưới chân núi Cô Quạnh



tôi thức dậy trên gọp đá Voi Nằm

và thấy nhớ em vô cùng
Post a Comment